Trang chủ » Docat và cuộc sống » Giữa đại dịch corona, đâu là niềm tin của người Công Giáo

Giữa đại dịch corona, đâu là niềm tin của người Công Giáo

by admin_docat
656 lượt xem
Dấu chỉ của thời đại

Giữa cơn đại dịch coronavirus,  giữa sự tuyệt vọng, đâu là niềm tin của người Công Giáo? 

Lm James Martin SJ

Cơn đại dịch coronavirus đang gây bối rối và hoảng sợ cho hàng trăm triệu người. Điều đó không đáng ngạc nhiên. Nhiều người trên khắp thế giới đã bị nhiễm bệnh và nhiều người khác đã chết. Trừ phi tình hình thay đổi đáng kể, nếu không, trên toàn cầu sẽ có những người khác ngã bệnh và sẽ chết. Cuộc khủng hoảng này đặt ra những vấn nạn về y tế, đạo đức và tiếp vận nghiêm trọng. Thế nhưng nó cũng đặt ra những câu hỏi bổ túc cho những người có đức tin. Vì vậy, tôi mong muốn gửi đến các bạn một vài chia sẻ rút ra từ truyền thống Kitô giáo, từ linh đạo của thánh Ignatius và từ kinh nghiệm của riêng tôi.

Dấu chỉ của thời đại

Cưỡng lại sự hoảng loạn. Điều này không có nghĩa là chúng ta không có lý do để quan ngại, hoặc chúng ta nên bỏ qua lời khuyên đúng đắn của giới chuyên gia y tế. Thế nhưng sự hoảng loạn và sợ hãi không đến từ Thiên Chúa. Trái lại, đó là sự bình tĩnh và hy vọng. Chúng ta có thể có phản ứng trước một cuộc khủng hoảng với một cách thức nghiêm túc trong khi vẫn duy trì được sự bình tĩnh và hy vọng ở trong lòng.

Thánh Ignatius Loyola, đấng sáng lập Dòng Tên, thường nói về hai thế lực trong đời sống nội tâm của chúng ta: một là lực kéo chúng ta về phía Thiên Chúa và lực kia là kéo chúng ta tách xa Thiên Chúa. Lực lôi kéo chúng ta tách rời Thiên Chúa, Thánh Ignatius đặt tên là thần ác “gây ra sự lo lắng, buồn phiền và tạo chướng ngại vật. Bằng cách này, nó làm người ta bất an với những lý do giả tạo nhằm ngăn chặn sự tiến bộ của con người. Nghe có vẻ quen? Chúng ta đừng tin vào những lời nói dối hoặc tin đồn, để rơi vào tình trạng hoảng loạn. Hãy tin vào những gì mà giới chuyên gia y tế nói với bạn, chứ không phải là tin vào những người sợ bóng sợ vía. Chính vì thế mà người ta có lý khi gọi Satan là “Hoàng tử gian dối”.

Sự hoảng loạn, bằng cách làm bạn bối rối và sợ hãi, sẽ kéo bạn ra khỏi sự giúp đỡ mà Thiên Chúa muốn dành cho bạn. Hoảng loạn không đến từ Thiên Chúa. Thế thì điều gì đến từ Thiên Chúa? Thánh Ignatius nói với chúng ta: Thần Khí của Thiên Chúa sẽ khuấy động lòng can đảm, sức mạnh, sự an ủi, cảm hứng và sự yên tĩnh. Vì thế, hãy tin tưởng vào sự bình tĩnh và hy vọng mà bạn cảm nhận. Đó là tiếng nói mà chúng ta cần lắng nghe.

Đừng sợ! Chúa Giêsu đã nhiều lần nói như vậy.

Đừng chụp mũ là ma quỷ. Ngày nọ, một người bạn kể với tôi rằng khi một người đàn ông Trung Quốc lớn tuổi lên chiếc xe điện ở thành phố New York, thì chiếc xe bỗng trở nên trống trơn trong khi mọi người bắt đầu chửi rủa ông ta, đổ lỗi cho đất nước của ông là đã gây ra dịch viêm phổi. Hãy cưỡng lại cơn cám dỗ chụp mũ là ma quỷ để biến thành vật tế thần, cám dỗ này thường gia tăng trong lúc có nhiều căng thẳng và tình trạng khan hiếm. Covid-19 không phải là dịch bệnh của người Trung Quốc; nó không phải là một căn bệnh do người ngoại quốc gây ra. Đó không phải do lỗi của ai cả. Tương tự như vậy, chúng ta không nên trách cứ những người nhiễm bệnh. Hãy nhớ rằng Chúa Giêsu từng bị chất vấn về một người mù: Ai đã phạm tội, để người đàn ông này bị mù? Câu trả lời của Chúa Giêsu là: “Không ai cả “ (Ga 9: 2). Bệnh tật không phải là một hình phạt. Vì vậy, không nên chụp mũ là ma quỷ và không nên có thái độ thù ghét. 

Nhiều thứ đã bị hủy bỏ vì coronavirus. Tình yêu không phải là một trong số những thứ đó.

Đừng sợ! Chúa Giêsu đã nhiều lần nói như vậy.

Hãy chăm sóc người bệnh.

Đại dịch này có thể còn kéo dài; một số bạn bè và người thân của chúng ta có thể nhiễm bệnh và có thể chết. Hãy làm những gì có thể làm được để giúp đỡ người khác, đặc biệt là người già, tàn tật, nghèo và cô đơn. Thực hiện các biện pháp phòng ngừa cần thiết; không nên bất cẩn và không nên liều lĩnh gây lây lan, thế nhưng cũng đừng quên nhiệm vụ căn bản của người Công Giáo là giúp đỡ kẻ khác. Chúa Giêsu từng nói: “Khi ta bệnh, các ngươi đến thăm ta” (Mt 25). Và hãy nhớ rằng Chúa Giêsu đã sống trong một thời kỳ mà mọi người không được tiếp cận với sự chăm sóc y tế thô sơ nhất, và vì vậy việc đến thăm người bệnh cũng nguy hiểm, nếu không muốn nói là nhiều nguy hiểm hơn so với ngày nay. Một phần của truyền thống Kitô giáo là chăm sóc người bệnh, thậm chí cá nhân có phải chịu tốn kém. 

Corona - Chăm sóc người bệnh

Và đừng đóng cửa lòng của bạn với những người nghèo và những người không có hoặc chỉ có sự chăm sóc sức khỏe một cách giới hạn. Người tị nạn, người vô gia cư và người di cư, chẳng hạn, sẽ phải khổ sở hơn nhiều so với quảng đại quần chúng. Hãy giữ trái tim của bạn mở ra cho tất cả những ai trong cảnh túng quẫn. Đừng để cho lương tâm của bạn cũng bị nhiễm bệnh.

Hãy cầu nguyện. Các nhà thờ Công Giáo trên khắp thế giới đang phải đóng cửa, nhiều giám mục đã phải huỷ bỏ Thánh Lễ và các dịch vụ khác tại giáo xứ. Đó là những biện pháp thận trọng và cần thiết được áp dụng để bảo đảm sự an toàn cho giáo dân. Thế nhưng họ phải trả giá: Đối với nhiều người, các biện pháp này lấy đi một trong những điều an ủi nhất trong cuộc sống của họ. Thánh Lễ và Thánh Thể và cách ly họ thêm với cộng đồng đúng vào lúc mà họ đang cần sự cần sự hỗ trợ nhất.

Trong một tình cảnh như vậy, chúng ta có thể làm được gì? Hiện có nhiều thánh lễ được trực tuyến, truyền hình cũng như truyền thanh. Thế nhưng ngay cả khi chúng ta không tìm ra những thánh lễ như vậy, chúng ta vẫn có thể tham dự một cách thiêng liêng. Chúng ta nên nhớ là khi làm như vậy chúng ta vẫn là thành phần trong một cộng đoàn. Trong gíao hội của chúng ta có một truyền thống lâu dài trong việc “rước lễ thiêng liêng” khi mà chúng ta không thể đích thân tham dự Thánh Lễ, chúng ta vẫn có thể hiệp nhất với Chúa qua lời kinh nguyện. Hãy nhớ rằng bạn vẫn là thành phần của một cộng đoàn. 

Và hãy sáng tạo.

Bạn có thể tự mình suy niệm Tin Mừng của ngày Chúa nhật, đọc những lời chú giải qua các bài đọc, tập hợp gia đình để nói về Tin Mừng hoặc gọi điện cho bạn bè để chia sẻ kinh nghiệm của bạn về sự hiện diện của Chúa trong cuộc sống của bạn, ngay cả khi đang gặp khủng hoảng. Các Kitô hữu bị bách hại trong thời tiên khởi đã cầu nguyện và chia sẻ niềm tin của họ tại những hầm mộ, và chúng ta cũng có thể làm như vậy. Hãy nhớ rằng Chúa Giêsu đã nói, “Khi nào có hai hoặc ba người tụ tập lại vì danh ta, thì ta sẽ ở giữa họ” (Mt 18,20). Chúng ta hãy nhớ nhà thờ không phải là một tòa nhà mà là một cộng đoàn.

Hãy tin rằng Chúa ở với chúng ta.

Nhiều người, đặc biệt là những bệnh nhân, họ có thể cảm thấy bị lẻ loi làm cho họ sợ hãi. Và nhiều người trong chúng ta, ngay cả khi không bị nhiễm bệnh, biết những người bị bệnh và thậm chí những người chết. Vì vậy, đa số họ sẽ tự nhiên thắc mắc: Tại sao điều này lại xảy ra?

Corona dấu chỉ thời đại

Không có câu trả lời thỏa đáng cho câu hỏi đó, mà cốt lõi của vấn đề là tại sao đau khổ vẫn còn tồn tại, đó là điều mà các thánh nhân và các nhà thần học đã suy gẫm qua nhiều thế kỷ. Cuối cùng, đó là bí ẩn lớn nhất. Và câu hỏi là: Bạn có thể tin vào một Thiên Chúa mà bạn không hiểu được hay không?

Đồng thời, chúng ta biết rằng Chúa Giêsu hiểu sự đau khổ của chúng ta và đồng hành với chúng ta qua những cách thức gần gũi nhất. Hãy nhớ rằng trong thời gian rao giảng công khai, Chúa Giêsu đã dành rất nhiều thời gian cho những người bệnh. Và trước khi có y học hiện đại, hầu như bất kỳ bệnh nhiễm trùng nào cũng có thể giết chết bạn. Vào thời đó, tuổi thọ rất ngắn: chỉ 30 hoặc 40 năm. Nói cách khác, Chúa Giêsu hiểu biết thế giới của bệnh tật.

Ngài cũng hiểu tất cả những nỗi sợ hãi và lo lắng của chúng ta. Chúa Giêsu hiểu rõ chúng ta, không chỉ bởi vì Chúa là Đấng Thánh và kinh qua tất cả mọi thứ. Hãy đến với ngài qua lời cầu nguyện. Và tin tưởng rằng Chúa sẽ nghe tiếng chúng ta và ở với chúng ta. 

Hãy tin tưởng vào lời cầu nguyện. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua cuộc khủng hoảng này, với sự trợ giúp của Chúa.

Lm James Martin SJ

Vũ Nhuận chuyện ngữ

0 Bình luận

Để lại bình luận của bạn

Các bài viết cùng chuyên mục