Trang chủ » Docat và cuộc sống » Góc nhìn » Sống Đức Tin giữa tâm dịch COVID-19 – chia sẻ của một bác sỹ

Sống Đức Tin giữa tâm dịch COVID-19 – chia sẻ của một bác sỹ

by ops
705 lượt xem
Sống Đức Tin giữa tâm dịch COVID-19 – chia sẻ của một bác sỹ

[Ghi chú của người biên tập: Gabriela Bambrick – Santoyo là một bác sỹ nội khoa. Cô sinh ra và lớn lên ở thành phố Mexico, và là một thành viên tích cực và tận tụy của cộng đoàn Focolare từ năm 1987. Hiện cô đang là Phó Giám đốc Chương trình của Khoa nội tại một bệnh viện phía bắc New Jersey, nơi hiện đang là tâm dịch trong đại dịch COVID 19. Cô trả lời phỏng vấn với Charles Camosy.]

Camosy: Tôi đã có cơ hội được gặp chị lần đầu tiên với tư cách là đồng trưởng nhóm của một cuộc họp Focolare địa phương ở New Jersey. Chị có thể chia sẻ đức tin Công giáo và tinh thần của Phong trào Focolare đã thúc đẩy chị trở thành một bác sỹ như thế nào?

Bambrick – Santoyo: Trước hết, cảm ơn chị vì lời mời này, đây thật là một vinh dự cho tôi. Việc tôi là một người Công giáo, một thành viên của cộng đoàn Focolare và ơn gọi làm bác sĩ của tôi có mối liên hệ khăng khít với nhau. Tôi sinh ra là người Công giáo và tôi biết đến phong trào Focolare năm tôi khoảng mười tám tuổi. Biến cố này đã thay đổi cuộc đời tôi vì đây là lần đầu tiên, tôi được thúc đẩy sống một cách cụ thể lời phúc âm “hãy thương yêu nhau như chính bản thân mình”. Điều này đã thay đổi tôi một cách sâu sắc và là kim chỉ nam hướng dẫn tôi hành động, cả trong tư cách là một con người và là một bác sĩ.

Vì vậy, ngoài việc sống và trân trọng mọi khoảnh khắc, yêu thương tất cả mọi người xung quanh, có một phần khác trong việc sống đạo, đặc biệt quan trọng trong giới y khoa chúng tôi, đó là thực hành y đức và áp dụng sao cho chúng tôi vẫn tuân thủ đức tin công giáo và đạo đức. Mối quan hệ của tôi với các nhà thần học luân lý và nhà đạo đức sinh học là chìa khóa trong việc hình thành lương tâm của tôi; thứ nhất bởi vì họ dạy tôi những kiến thức quý giá mà có lẽ sẽ mất nhiều năm để tôi thẩm thấu, và thứ hai bởi vì họ hướng dẫn tôi trong việc đọc hiểu kiến thức cần thiết trong lĩnh vực này.

Theo tôi, chúng ta không thể sống đạo trọn vẹn khi chúng ta không có những mỗi quan hệ với những người có chuyên môn khác nhau trong cộng đồng của chúng ta. Chị là một trong số những người đó, Charlie. Tôi nghĩ mối quan hệ giữa các Kitô hữu với những người có những thế mạnh khác nhau là cần thiết. Chuyên môn của chị cần thiết cho đức tin của tôi, và chuyên môn của tôi cũng cần thiết cho chị. Chỉ khi vậy chúng ta mới sống trong một đức tin duy nhất, với một niềm tin đầy đủ. 

Chị đã chuyển từ Mexico sang Hoa kỳ để tiếp tục sự nghiệp và đã gặp phải rất nhiều khó khăn. Hiện chị đang làm việc trong chuyên khoa nào ở Hoa Kỳ?

Tôi sinh ra và lớn lên ở Mexico, và tôi cũng học Y ở Mexico. Vâng, đó là một chặng đường gian nan và phức tạp, và chắc hẳn phải có ơn Chúa cũng như tình yêu thương và sự hỗ trợ từ phía bạn bè và gia đình, tôi mới có được ngày hôm nay. Tôi hoàn thành bác sỹ nội trú Chuyên khoa Nội tại Mount Sinai, và tôi hiện đang là bác sỹ nội khoa của một bệnh viện cộng đồng tại New Jersey. Sắp tới tôi sẽ chuyển sang làm việc tại một trung tâm nghiên cứu lớn ở thành phố New York. Nhưng tại cả hai nơi, tôi là bác sỹ nội khoa và giám sát các bác sỹ nội trú.

Làm việc tại tuyến đầu trong một tâm điểm ở New Jersey giữa đại dịch COVID-19, chị cảm thấy thế nào?

Đức tin của tôi bị thử thách như vàng thử lửa. Đặc biệt là nỗi sợ về cái chết. Khi bạn chứng kiến quá nhiều cái chết xung quanh, nó khiến bạn nghĩ đến chính bản thân mình. Liệu tôi sẽ chết như họ chăng? Liệu tôi có dám liều mạng sống của mình vì người xung quanh không? Thực sự mà nói, tôi không dám khẳng định tôi sẵn sàng nói “Có” ngay lập tức – phải qua vài lần tôi mới dám tuyên bố một cách chắc chắn. Một khi bạn dám khẳng định “Có” để thực hiện lời mời gọi người Kitô hữu hiến thân mạng sống mình cho người khác, bạn sẽ cảm nhận được niềm vui và hồng ân Thiên Chúa tuôn trào bên trong! Thực sự là như vậy!

Tôi cũng đã phải tự vấn thế nào là “yêu thương anh em như chính bản thân mình” trong đại dịch COVID này. Mới đầu khi nhìn thấy các nạn nhân, tôi thực sự sợ hãi. Tôi chỉ muốn bước vào phòng bệnh thật nhanh, khám và làm đủ thủ tục, cung cấp những gì cần thiết cho bệnh nhân, và bước ra khỏi phòng nhanh nhất có thể. Trớ trêu thay, con gái tôi, một thanh niên 18 tuổi khỏe mạnh, nhập viện vì COVID.

Suốt buổi tối, con bé gọi điện cho tôi, khóc trong phòng bệnh và nói rằng: “Mẹ, con chả còn là cái gì nữa. Con cần đi vệ sinh, mà họ không cho con đi. Họ không muốn vào mà cứ đẩy con lại vô phòng, đến khi không chịu được nữa con tiểu tiện cả ra sàn nhà.” Nghe con gái nói vậy tôi xót xa vô cùng, Charlie, và nó làm tôi tự hỏi liệu tôi có đối xử tương tự với bệnh nhân của tôi không. Nếu tôi không hoàn toàn hy sinh. Tôi không yêu thương trọn vẹn với lòng nhân từ. Kể từ thời điểm đó tôi quyết định thay đổi và cống hiến hoàn toàn sinh mạng của mình cho bệnh nhân, để lan tỏa thêm yêu thương và khiến cho bệnh nhân không cảm thấy bị ruồng bỏ.

Hẳn việc đối mặt trước cái chết với mức độ như trải nghiệm của chị trong vài tuần qua thật là khó khăn. Người ngoài như chúng tôi khó có thể tưởng tưởng tượng.

Vâng, nhưng trong khó khăn lại có ơn lành. Một trong những bệnh nhân của tôi, một bà cụ 91 tuổi, bị nhiễm COVID-19 nặng đến nỗi đã chuẩn bị cho cái chết và thanh thản đón nhận. Bà không đỏi hỏi thêm sự điều trị đặc biệt nào. Tôi đã cố gắng thực hành lòng tốt đến mức đứng bênh cạnh tới tận khi bà lìa đời. Khi ấy tôi không chỉ đứng bên bà, mà còn giúp gia đình nạn nhân chuyển lời nhắn, và chuyển lại những gì bà nói với họ qua điện thoại. Bà cụ bị nặng tai, bởi vậy tôi đã phải cúi sát xuống tận tai để nói chuyện – đây là một điều đáng sợ nếu bạn tiếp xúc cơ thể sát nạn nhân – và tôi cũng nắm tay bà nữa.

Tôi sẽ không bao giờ quên khi tôi nói với bà, gia đình yêu thương bà vô cùng, và họ bình an khi thấy bà đã sẵn sàng cho cái chết, bà đã nắm chặt tay tôi. Đó là tình người. Tôi biết rằng tôi không thể cứu sống bà, nhưng tôi đã ở đó, làm cầu nối giữa bà và gia đình, và vâng, giữa Chúa với bà nữa.

Một lần khác, mọi thứ còn khó khăn hơn. Tôi có một bệnh nhân lâm phải cảnh mà tôi gọi là tình huống “khổ gấp hai lần”. Vì nhiễm COVID, ông rất cáu bẳn và bất ổn, thậm chí nói rằng ổng sẽ đấm tôi nếu tôi không làm việc này việc kia. Tính mạng tôi bị đe dọa không chỉ bởi COVID mà còn bởi nguy cơ bạo lực. Tôi mất hai, ba lần nhắc nhở bản thân rằng ông ta cũng là con của Chúa và tôi cần phải kiên nhẫn, yêu thương và nhân từ.

Một lần nọ, khi nhận ra điều này trong mắt tôi, cơn giận của ông tan biến. Trên đường đi sang khu khác để điều trị, ông quay sang tôi, cười và nói rằng “Chị và (y tá X) là hai người duy nhất kiên nhẫn giải thích mọi thứ cho tôi”. Tôi cảm nhận rõ rệt rằng tôi và chị y tá đó là hai trong số ít ỏi những người trong cuộc đời đối xử tử tế với ông”.

Trong một đoạn văn, chị mô tả rằng tình hình tại nơi làm việc của chị như ở “chiến trường”. Chị có thể nói rõ hơn điều gì đã khiến cho tình hình trở nên như vậy?

Phải nói rõ rằng tôi chưa bao giờ trải qua chiến tranh nên tôi chỉ có thể miêu tả từ những gì nghe được từ người khác (như mẹ hoặc bà tôi) đã từng sống trong chiến tranh. Nhưng tóm lại là thế này: Bạn có một kẻ thù, trong trường hợp này là vi-rút mà bạn không hề hiểu gì về nó. Bạn không biết phải chuẩn bị như thế nào và không biết phải đối mặt với nó theo cách tốt nhất ra sao. Xung quanh toàn là tang tóc và cái chết. Những người tôi không nghĩ là chết thì đang chết dần.

Có những người đang khá ổn nhờ áp dụng tất cả các tiêu chuẩn trong điều trị – bỗng dưng hôm sau bạn nhận tin họ đã chết từ đêm hôm trước. Thậm chí không có đủ phòng cho người chết! Không có đủ sức chứa trong trái tim, và không có đủ sức chịu đựng cho não bộ và cả cho cơ thể. Và không có đủ phòng bệnh. Chúng tôi phải dọn kho lạnh làm chỗ nằm cho bệnh nhân. Nhà tang lễ bị quá tải, nhà hỏa táng bị quá tải, nghĩa trang bị quá tải. Bênh cạnh những sức ép về mặt tâm lý đó, bạn phải đối mặt với sức ép của chính bản thân (sự lo lắng cho sức khỏe của bạn, sức khỏe của gia đình bạn) và của những đồng nghiệp thỉnh thoảng suy nhược và gục ngã ngay trước mắt bạn. Giờ tôi nghĩ mình hiểu cảm giác ở trong chiến trường là như thế nào.

Đời sống cầu nguyện sốt sắng và những cam kết luân lý của bản thân đã tác động như thế nào đến việc khám chữa bệnh cho bệnh nhân của chị trong hoàn cảnh này? 

Cả Gandhi và Mẹ Theresa đều nói, “Cầu nguyện là thần lương của tâm hồn”. Không có cầu nguyện tâm hồn sẽ chết. Chưa bao giờ tôi thấm thía như hiện giờ, Charlie. Cầu nguyện đã trở thành trụ cột cho cuộc sống của tôi và giúp tôi vượt qua cơn khủng hoảng này. Trong cầu nguyện tôi tìm thấy bình an và niềm an ủi. Trong cầu nguyện tôi tìm thấy bản thân trong Chúa.

Buổi sáng, tôi cầu nguyện hiệp cùng Đức Giáo Hoàng, khẩn cầu Mẹ Maria cầu bầu cho chúng ta trong đại dịch, và tôi cũng đọc bài đọc hằng ngày. Đó là cách tôi chuẩn bị cho một ngày, nó mang lại bình an cần thiết để tôi có thể đối xử với mọi người bằng sự tôn trọng, tình yêu thương và sự bao dung. Gia đình chúng tôi tự làm giờ thánh hằng tuần, chúng tôi cũng cầu nguyện cùng nhau, tĩnh tâm, và tham dự thánh lễ. Chúng là những phương thức khác nhau của cầu nguyện và từng phương thức đều cần thiết cho cuộc sống của tôi. Chúng tôi cũng thường chia sẻ với nhau những khó khăn, những trải nghiệm và những ước nguyện của mình. Điều này thực sự làm cho gia đình chúng tôi trở thành một nhà thờ nhỏ tại gia. Cuối cùng, phải kể đến, tôi cũng tham dự và cuộc họp hàng tuần (qua Zoom) với cộng đoàn Focolare của tôi. Tất cả những hoạt động đó là áo giáp bảo vệ tinh thần giúp tôi sống qua những ngày này. 

Bạn đọc của chúng tôi (Crux readers) có thể làm gì trong khi bạn và những người khác đang phải trải qua tình cảnh này? Nói cách khác, ai cần lời cầu nguyện của chúng ta nhất?

Tôi nghĩ có hai điều. Trước đây chưa bao giờ tôi cảm nhận được hiệu quả từ lời cầu nguyện của người khác trên công việc của tôi, vì thế tôi đã khuyến khích mọi người tiếp tục sốt sắng cầu nguyện cho những người làm việc ở tuyến đầu. Nó thực sự đã có hiệu quả. 

Tuy nhiên, một điều khác chúng ta có thể làm trong tư cách công dân, là tin rằng cuộc khủng hoảng này có thật. Mặc dù, cuộc sống bên ngoài chiến hào trông có vẻ bình thường, và có người còn muốn “mở cửa đất nước”, ở đây vẫn tồn tại một trận đấu đau lòng chống lại cái chết. Chúng tôi đang chiến đấu trong chiến hào và chúng tôi cần sự giúp đỡ của các bạn. Nếu các bạn không thực hiện phần việc của mình (cầu nguyện, đeo khẩu trang, ở nhà, tin rằng đây là một cuộc khủng hoảng), chẳng bao lâu nữa chúng ta sẽ không còn nhân viên y tế nào, bởi chúng tôi sẽ bị kiệt sức, gục ngã, hoặc phải nằm giường bệnh. Tất cả chúng ta cần đồng lòng trong cuộc chiến này.  

Nguồn:  Cruxnow

Chuyển ngữ: Thanh Hương

0 Bình luận

Để lại bình luận của bạn

Các bài viết cùng chuyên mục