Trang chủ » Docat và cuộc sống » Góc nhìn » Tiếng chuông đêm Phục Sinh: niềm tin, niềm hy vọng và tình thương giữa cơn đại dịch

Tiếng chuông đêm Phục Sinh: niềm tin, niềm hy vọng và tình thương giữa cơn đại dịch

by ops
578 lượt xem
Tiếng chuông đêm Phục Sinh: niềm tin, niềm hy vọng và tình thương giữa cơn đại dịch

Đêm vọng Phục sinh năm nay, tôi tham dự cuộc cử hành Canh thức được truyền hình trực tiếp từ Nhà nguyện của Tu viện Dòng Chúa Cứu Thế Hà Nội. Vẫn như mọi năm, một trong những thời khắc ấn tượng nhất với tôi là khi kinh Vinh danh được hát lên cùng với tiếng chuông ngân vang rộn ràng. Năm nay, thời khắc đó còn đem lại cho tôi một ấn tượng lớn lao và sâu sắc hơn trong bối cảnh đại dịch Covid-19 tràn lan khắp nơi. 

Tiếng chuông nhà thờ vẫn vang lên sáng chiều nhưng nhiều khi chúng ta cảm thấy quá quen thuộc mà quên đi hoặc không nhận ra giữa cuộc sống xô bồ, ồn ào. Cũng vậy, trong cuộc sống, hầu như ta quên mất sự hiện diện của Thiên Chúa, quên mất kế hoạch yêu thương của Người để rồi hoảng loạn, tuyệt vọng khi rơi vào những thử thách, khó khăn. Tiếng chuông không phải là Thiên Chúa và ngay cả khi không có chuông, Thiên Chúa vẫn ở đó, âm thầm nhưng đầy quyền năng và tình thương. Liệu chúng ta có nhận ra sự hiện diện của Người?

Sự hoảng sợ, mất niềm hy vọng của nhiều người hiện nay cũng giống như các môn đệ xưa giữa cơn sóng to gió lớn quên mất rằng Thầy Giêsu vẫn đang ở đó với họ. Tiếng chuông giữa Đêm Canh thức Phục sinh có ý nhắc nhở chúng ta về sự hiện diện của Thiên Chúa và Giáo hội giữa cuộc đời, đặc biệt giữa thời điểm căng thẳng như hiện nay. Hơn nữa, tiếng chuông ấy còn củng cố nơi mỗi chúng ta niềm hy vọng vào Thiên Chúa và tình yêu thương hải hà của Người.

Nhiều người nói rằng, cơn đại dịch lần này là sự trừng phạt của Thiên Chúa đối với một nhân loại đang rời xa, chống đối lại Người, thù ghét Giáo hội, bách hại các tín hữu. Khẳng định đó đến từ một lối suy nghĩ sai lầm về Thiên Chúa. Trong bài giảng đêm Canh thức Phục sinh, Cha Giuse Ngô Văn Kha C.Ss.R nhấn mạnh rằng Thiên Chúa của chúng ta không phải là một vị thần ác ôn, giết hại những ai chống đối Người bằng đủ thứ thiên tai, dịch bệnh kinh hãi. Nếu Người muốn như vậy thì không cần chờ đợi đến ngày hôm nay và Đức Giêsu Kitô đã chẳng phải chết trong đau đớn, nhục nhã . Bằng kế hoạch cứu độ của mình, Thiên Chúa muốn đưa toàn bộ thạo tạo, cả nhân loại và vũ trụ này trở lại với tình trạng thánh thiện, hoà hợp như thưở ban đầu. Nói một cách hoa mỹ, vào ngày tận thế, vượt lên trên biết bao sự hoành hành, tàn phá của sự dữ, mà cơn bạo dịch này chỉ là một phần bé nhỏ, dòng cuối cùng của cuốn lịch sử nhân loại và vũ trụ sẽ tường thuật lại rằng: “Thiên Chúa thấy thế là tốt đẹp”.

Niềm tin của người Ki-tô hữu giúp chúng ta vượt qua những thách đố gian nan của cuộc sống. Thiên Chúa tạo nên con người và toàn bộ vũ trụ chỉ xuất phát từ Tình yêu và Người muốn cho nhân loại kết hợp với Người trong tình yêu thương. Thiên Chúa của chúng ta yêu thương chúng ta hết mực, đau đớn khi nhìn chúng ta rời xa Người, cũng đau đớn khi nhìn chúng ta quằn quại trong thiên tai, dịch bệnh và Người luôn luôn hành động để cứu vớt chúng ta, trong sự khôn ngoan quan phòng vượt trên trí hiểu của người phàm.

Với niềm tin như vậy, chúng ta có một niềm hy vọng chắc chắn rằng cánh tay vững chắc uy quyền của Thiên Chúa sẽ đưa nhân loại, trong đó có mỗi người chúng ta vượt qua được cuộc thử thách lớn lao này. Chúng ta có cảm nghiệm được hoạt động của Thiên Chúa thông qua biết bao nhiêu nhà nghiên cứu và y bác sĩ đang chạy đua với thời gian, dồn hết sức lực nghiên cứu cách chữa trị cơn bạo bệnh; thông qua các chính phủ và các tổ chức đang âm thầm hy sinh để đảm bảo có đủ nguồn cung cấp các nhu yếu phẩm cho cả thế giới giữa tình trạng hạn chế di chuyển như hiện nay? Có thể đa phần chúng ta cảm thấy bất lực khi phải chiến đấu với một thứ dường như vô hình như dịch bệnh hiện nay nhưng Thiên Chúa không bất lực và Người luôn hành động theo cách của Người.

Niềm tin và niềm hy vọng của người Ki-tô hữu cần được tỏa sáng, được thể hiện ra bằng tình yêu thương  dành cho anh em đồng loại trong giai đoạn khó khăn như hiện nay. Đơn giản nhất là những lời hỏi thăm, động viên nhau và trong khả năng của mình chia cơm sẻ áo với những ai khó khăn. Với một con tim biết đau nỗi đau của anh em mình, với giới răn “hãy yêu thương tha nhân như Chúa yêu chúng ta”. Mỗi người có thể và cần tìm ra những cách thức khác nhau, phù hợp với hoàn cảnh của mình, như  Hội đồng Giám mục Việt Nam gọi là “các sáng kiến yêu thương”, để “làm tất cả những gì có thể để giúp đỡ những người đang gặp thử thách gian nan vì trận đại dịch đầy thách đố này”.

Giữa lúc cả thế giới đang sợ hãi, lo lắng, tiếng chuông vẫn ngân vang như một lời nhắc nhở về sự hiện diện của Thiên Chúa, của Giáo hội giữa trần gian này, qua bao nhiêu biến cố thăng trầm trong dòng lịch sử. Tiếng chuông vẫn vang lên như một sự lời nhắc nhở về niềm hy vọng – một niềm hy vọng đặt nền tảng chắc chắn nơi kế hoạch yêu thương mà Thiên Chúa dành cho con người và toàn thể vũ trụ. Và, liệu rằng tiếng chuông đêm Vọng Phục sinh có nhắc nhở, thúc giục người ta về một yêu cầu phải đổi mới đời sống bằng tình yêu mến Thiên Chúa và anh em đồng loại? Đêm vọng Phục sinh năm nay, bạn có nghe thấy tiếng chuông ngân vang giữa đêm? Ngay lúc này, bạn có nghe thấy tiếng chuông trong lòng thôi thúc liên đới với những người anh em đồng loại khó khăn của mình?

 P.B

0 Bình luận

Để lại bình luận của bạn

Các bài viết cùng chuyên mục